Bài thơ lục vân tiên cứu kiều nguyệt nga

Lục Vân Tiên cứu giúp Kiều Nguyệt Nga (trích Hồi 3 “Truyện Lục Vân Tiên”)

Việt nam giới / Lớp 9 » Nguyễn Đình Chiểu



Nội dungVân Tiên xịt lại bên đàng,Bẻ cây làm gậy nhằm làng xông vô.Kêu rằng: “Bớ đảng hung đồ,Chớ quen làm thói hồ đồ<1> sợ dân.”Phong Lai<2> mặt đỏ phừng phừng:“Thằng nào dám cho tới lẫy lừng<3> vào đây.Trước gây việc dữ trên mầy<4>,Truyền quân tư phía lấp vây bịt bùng.”Vân Tiên tả hốt nhiên hữu xông<5>,Khác nào Triệu Tử phá vòng Đương Dang<6>.Lâu la tứ phía vỡ tan,Đều quăng gươm giáo tìm đường chạy ngay.Phong Lai trở chẳng kịp tay,Bị Tiên một gậy thác rày thân vong<7>.Dẹp rồi bạn bè kiến chòm om,Hỏi: “Ai thút thít ở vào xe này?”Thưa rằng: “Tôi thiệt fan ngay,Sa cơ phải mới lầm tay hung đồ.Trong xe chật eo hẹp khôn phô<8>,Cúi đầu trăm lạy cứu vãn cô tôi cùng.”Vân Tiên nghe nói rượu cồn lòng,Đáp rằng: “Ta sẽ trừ mẫu lâu la.Khoan khoan ngồi đó chớ ra,Nàng là phận gái, ta là phận trai.Tiểu thơ phụ nữ nhà ai,Đi đâu buộc phải nỗi sở hữu tai bất kì<9>?Chẳng tốt tên họ là chi?Khuê môn phận gái<10> việc gì cho đây?Trước sau không hãn dạ nầy<11>,Hai nữ ai tớ ai thầy nói ra?”Thưa rằng: “Tôi Kiều Nguyệt Nga,Con này tì tất<12> thương hiệu là Kim Liên.Quê nhà tại quận Tây Xuyên,
Cha làm tri bao phủ ở miền Hà Khê.Sai quân đem bức thơ về,Rước tôi qua đó định bề nghi gia.Làm con đâu dám bào chữa cha,Ví dầu ngàn dặm lối xa cũng đành.Chẳng qua là sự việc bất bình<13>,Hay vầy<14> cũng chẳng đăng trình<15> làm chi.Lâm nguy chẳng chạm chán giải nguy,Tiết trăm năm cũng vứt đi một hồi<16>.Trước xe quân tử<17> trợ thời ngồi,Xin mang lại tiện thiếp lạy rồi sẽ thưa.Chút tôi<18> liễu yếu đuối đào thơ<19>,Giữa đường lâm cần bụi bẩn thỉu đã phần<20>.Hà Khê qua này cũng gần,Xin theo cùng thiếp thường ơn đến chàng.Gặp phía trên đương lúc giữa đàng,Của chi phí chẳng có, bạc vàng cũng không.Gẫm câu báo đức thù công<21>,Lấy đưa ra cho phỉ<22> tấm lòng thuộc ngươi”.Vân Tiên nghe nói lập tức cười:“Làm ơn há dễ trông tín đồ trả ơn.Nay đà rõ đặng mối cung cấp cơn,Nào ai tính thiệt so hơn làm gì.Nhớ câu kiến nghĩa bất vi<23>,Làm bạn thế ấy cũng phi anh hùng”.

Bạn đang xem: Bài thơ lục vân tiên cứu kiều nguyệt nga


<1> hồ nước đồ: lơ mơ không rõ, thiếu địa thế căn cứ rõ ràng. Ở phía trên chỉ thói làm càn, không chính đáng.<2> Phong Lai: thương hiệu của kẻ thay đầu đàn cướp.<3> Lẫy lừng: vang dội, lừng danh, mọi nơi phần đông biết. Ở đây sử dụng nghĩa cổ, có nghĩa là dữ dội, hung hăng tạo sự.<4> Mầy: mi (tiếng miền Nam).<5> Tả đột hữu xông (hữu xung): tiến công vào mặt trái, xông thẳng bên phải, ý nói thế dữ thế chủ động tung hoành khi lâm trận.<6> Triệu Tử phá vòng Đương Dang (Đương Dương): Triệu Vân, tên tự là Tử Long, một tướng con trẻ của lưu giữ Bị thời Tam Quốc. Khi lưu giữ Bị bị quân Tào tiến công đuổi, chạy đến Đương Dương (nay ở trong tỉnh hồ Bắc, Trung Quốc), yêu cầu bỏ cả vợ con chạy về phía nam. Triệu Vân 1 mình phá vòng vây của Tào Tháo, đảm bảo an toàn A Đẩu, con nhỏ của lưu giữ Bị.<7> Thân vong: ý nói chết bỏ xác (thân: thân xác, vong: mất).<8> Khôn phô: nặng nề nói, nặng nề mà phân trần được hết.<9> sở hữu tai bất kì: bất ngờ, thình lình gặp mặt tai nạn.<10> Khuê môn: cửa ngõ phòng của người con gái. Khuê môn phận gái: phận lũ bà phụ nữ ở vùng phòng the, không đi ra ngoài – theo luân lí phong loài kiến ngày xưa.<11> chưa hãn dạ này (tiếng miền Nam): lòng này chưa tỏ, chưa biết chắc chắn (hãn: rõ)<12> Tì tất: đầy tớ gái.

Xem thêm:

<13> Sự bất bình: việc không bình thường, rủi ro xảy ra ngoài ý hy vọng của mình, ý nói bất ngờ bị lũ cướp bắt.<14> hay vầy (tiếng miền Nam): biết như thế này.<15> Đăng trình: lên lối đi xa.<16> Ý cả câu: loại trinh tiết, phẩm giá bán mà cô gái giữ gìn cả một đời chợt chốc bị phá hỏng.<17> Quân tử: tiếng người thiếu phụ tôn điện thoại tư vấn người nam nhi có tài, bao gồm đức thời xưa.<18> Chút tôi: dòng tôi nhỏ dại bé, một biện pháp nói từ tốn để chỉ mình lúc xưng hô với những người khác.<19> Liễu yếu ớt đào thơ: nói thể chất của người con gái mềm mại, yếu đuối ớt.<20> Đã phần: sẽ là phần của tôi, ý nói thân đường gặp gỡ phải bầy cướp, lâm vào yếu tố hoàn cảnh xấu.<21> Báo đức thù công: báo trả ơn đức, thường đáp công lao.<22> Phỉ: thoả đáng, xứng đáng, thoả lòng.<23> con kiến nghĩa bất vi: thấy câu hỏi nghĩa ko làm. Cả nhì câu thơ ý nói thấy việc nghĩa mà bỏ qua mất không làm thì chưa hẳn là người anh hùng.