Bài văn tả dòng sông quê em lớp 6

*

RSS
*

Quê em là 1 vùng nông xã hẻo lánh.Nơi đay thứ tkhô nóng bình,nhỏ người chất phạt.Qua thời gian,quê em đang thay đổi,thay đổi tự tuyến phố làng mang đến thành phầm,tự bé đê mang đến cây cầu dừa.Nhưng con sông quê nhà vẫn không biến đổi,vẫn mẫu làn nước tung xiếc kia,vẫn dòng dáng vẻ bay bổng quanh teo tê.Tấm hình dòng sông sẽ in đậm trong kí ức bạn dân quê em.Con sông là một mảng màu sắc vào bức ảnh quê.

Bạn đang xem: Bài văn tả dòng sông quê em lớp 6


Dòng sông quê nhà là nơi ghi nhớ biết bao kỷ niệm của em cùng tập thể chúng ta dưới quê.Con sông chạy nhiều năm nlỗi bất tận,dáng uốn lượn xung quanh teo,mềm mịn và mượt mà nhỏng tnóng lụa đào núm qua làng xóm.Vào thời điểm ttách lập đông,nước sông vào cố gắng như vậy là 1 trong những tấm gương soi đẩy đà,quan sát vào lòng sông ta bao gồm cầm thấy mình trong số ấy.
Buổi mau chóng mai,Lúc ông mặt ttách vừa nhô lên sinh hoạt đằng đông,nước sông lại ánh lên hầu như gợn color hồng hồng bởi hồ hết tia nắng nóng vẫn nhảy múa đâu đó vào ko trung mà mất đà vấp ngã xuống cái sông khiến cho sắc màu ấy.Trưa xuống,ánh nắng càng chói sáng,nóng bức rộng,con sông là một dòng lửa chạy cuồn cuộn như ước ao tràn lên đám cỏ dở người ven bờ.Chiều chiều,những tia nắng nóng bức thời điểm trưa đã và đang dịu xuống,mặt sông trở về blue color biếc,phẳng lặng.Đôi khi bao gồm một cơn gió thoảng qua,phương diện sông lại lăn tăn uống gợn,gió càng mạnh khỏe,đa số con sóng ấy càng khấp khểnh hơn,ập vào cả hai bên bờ có tác dụng sản phẩm cỏ ngốc ướt át rũ xuống khía cạnh sông.
Vào bây giờ,bằng hữu ttốt chúng em thường nhảy đầm xuống sông rửa mặt,đùa ngịch,vùng vẫy.Cảm giác nước sông tạt vào phía hai bên má thật là sảng khoái,cứ như buông bỏ quăng quật hết toàn bộ những suy nghĩ vào đầu,hòa quấn vào dòng nước nhỏng một.Có thời điểm,rửa mặt sông mãi cũng ngán,cả bọn lại ngồi bẹp xuống sản phẩm cỏ đần,chân đung chuyển bên dưới lòng sông,miệng ngân nga khúc hát quê nhà,nối tiếp trường đoản cú đứa này sang trọng đứa không giống.Có thời gian,cả lũ nhặt phần đa hòn sỏi,hòn đá ném xuống mẫu sông,viên sỏi chạy lnạp năng lượng tăn uống xung quanh sông,thật là thích!Rồi lại cùng nhau thi xem ai ném nhẹm xa độc nhất,đứa lose yêu cầu đi nhặt đá cho phần đa đứa sót lại.Khi màn đêm buông xuống,mẫu sông trsống nên bí ẩn rộng,em thuộc đồng chí chúng ta chèo thuyền ra giữa sông ngắm trăng,vào phần đa tối rằm,khía cạnh trăng lớn,tròn với sáng sủa rộng mọi ngày.Ánh trăng soi xuống phương diện sông tạo cho con sông như được dát một tờ kim cương mỏng mảnh.Lũ các bạn hay thi nhau kể cthị xã,đứa thì kể cthị trấn cười cợt,đứa thì nhắc cthị trấn ma làm lũ con gái run lên ráng cập,rồi gồm đứa bảo:
Thế là đứa con gái đơ mình,hốt hoảng cù ra phía sau làm cả lũ cười cợt ần lên.Những gợn sóng li ty lăn tăn đtràn vào mạn thuyền,con sông như vẫn vui thuộc lũ em...
Sông luôn luôn là nỗi nhớ,niềm thương của các đứa ttốt xa quê như em,vày trường đoản cú lúc nào,đồng đội ttốt đang coi dòng sông quê hương nlỗi một fan bạn thân tri kỷ.Dù sau này có đi đâu,em cũng biến thành lưu giữ về quê hương,ghi nhớ về cái sông tuổi thơ in vệt bao kỷ niệm thungơi nghỉ ấy_một người bạn đường tri kỷ.
Quê tôi ở nông làng, thực trạng mái ấm gia đình tôi laị khó khăn đề xuất tôi chưa được đi thăm những cảnh đẹp trong tỉnh với nghỉ ngơi những địa điểm không giống bên trên quốc gia cả nước. Tôi mới chỉ biết đến hầu hết cảnh đẹp nhất đó qua ttinh quái, ảnh với bên trên TV thôi. Mặc dù quê em không có rất nhiều cảnh đẹp nên thơ, lừng danh nhưng tôi vẫn yêu thương thiết tha quê bản thân, yêu cánh đồng mênh mông lúa rubi, yêu thương hồ hết ngọn núi oai nghi xa thoắm, yêu phần đông rặng cây xanh um tỏa trơn mát. Và tôi yêu thương, yêu lắm, yêu cực kì loại sông quê nhà.
Con sông nhỏ tuổi tan qua quê tôi xung quanh teo cách điệu. Mùa mưa, sông ngập nước, nước sông chnghỉ ngơi nặng phù sa bồi đắp mang đến đồng ruộng thêm phì nhiêu màu mỡ. Mặt sông rộng lớn gấp rất nhiều lần, tía lần mùa thô. Nước sông dưng lên cao ngập hết cả hầu như rặng bạch bọn, rặng điên điển. Hai bên bờ sông kim cương rực mọi bông điên điển, bọn chúng cứ đọng rung rinch, rung rinc nhỏng muôn ngàn cánh bướm nhỏ dại trông thật vui tươi. Tuy nước sông dâng cao mà lại dòng sông vẫn êm ả, nước ko rã xiết. Chỉ có những khi gió phệ, sóng mới vỗ vào bờ ì ùm nlỗi sóng đại dương. Mùa khô, nước sông xuống phải chăng nhưng mà nước vẫn tăng lên và giảm xuống các đặn theo tbỏ triều. Hai kè sông xanh mướt các thảm lúa. Chiều chiều, bọn tthấp chúng tôi vẫn tụm năm, tụm cha vệ sinh sông, bơi lội thỏa say mê. Chúng tôi đập nước văng tung tóe, rồi lặn hụp đỏ cả mắt vẫn không Chịu đựng lên. Có khi mãi rửa mặt, bà bầu Điện thoại tư vấn không nghe, lúc biết được thì đang thấy mẹ thay roi đứng trên bờ ngóng sẵn.
Con sông sẽ đính bó thân thiết với những người dân quê tôi. Sông hỗ trợ nước tưới mang đến đồng ruộng quê tôi xanh bao la, lúa trĩu bông. Dòng sông còn che chở, ôm ấp bạn thân trẻ Cửa Hàng chúng tôi to lên. Sáng sáng, Shop chúng tôi chèo xuồng qua sông tới trường. Mùa mưa, công ty chúng tôi chèo xuồng đi bẻ cà na, đi hái bông điên điển về nấu bếp canh chua. Biết bao nhiêu kỉ niệm của Shop chúng tôi đã diễn ra trên dòng sông quê hương.
Con sông có lợi với những người dân quê tôi điều này. Nhưng sao một số trong những tín đồ dân vẫn vô tứ đổ rác rưởi, thải phân trâu, trườn, heo,…ra sông. Họ tất cả biết rằng nước chúng ta nhà hàng, vệ sinh cọ hằng ngày vẫn lấy từ bỏ sông ko nhỉ? Nếu nước sông bị độc hại thì sức khỏe của tín đồ dân đã ra sao? Tôi muốn sao mỗi người dân quê em đề nghị gồm ý thức đảm bảo dòng sông nhằm nước sông luôn luôn được trong sạch, nhằm bạn thân ttốt Cửa Hàng chúng tôi được vẫy vùng tắm đuối nhưng không hại bị đau đôi mắt, bị ngứa da. Tôi và các bạn cùng cố gắng đảm bảo con sông nhé!
Bài làm 3
“Quê mùi hương tôi bao gồm dòng sông xanh biếc
Nước gương vào soi tóc hồ hết hàng tre”__Trích Con sông Quê mùi hương - Tế Hanh​
Nhắc đến sông quê nhà, trong lòng tôi lại nao nao một xúc cảm thiệt nặng nề tả, một thời tuổi thơ tôi sẽ đính bó bên mẫu sông nước trong veo.
Từ lúc tôi chưa biết bơi lội, phụ vương tôi sẽ dẫn tôi đi rửa mặt sông, nhưng mà chắc rằng vị còn nhỏ nhắn đề xuất tôi không cảm giác được cảm xúc quê hương, sông vẫn âm thầm trôi, sở hữu phù sa vun đắp ruộng vườn cửa tốt tươi, còn tôi vẫn không còn quyên tâm sông gồm gì là quan trọng đặc biệt, nhưng đó chỉ nên khu vực đàn trẻ con chúng tôi giỏi ra tắm rửa những khi trời nóng sốt.

Xem thêm:


Qua năm tháng lắp bó cùng với loại sông nên lúc xa quê, tôi hết sức ghi nhớ kỉ niệm về tuổi thơ. Giờ đây, lúc vẫn bước chân vào giảng con đường ĐH, đề nghị sinh sống xa công ty, tôi new thnóng thía được nỗi nhớ gia đình, lưu giữ những người thân với duy nhất là nhớ cái sông quê tôi.
Nhớ vượt phần đông ngày còn cắp sách đi học, bước bên trên bờ đê tôi quan sát xuống chiếc sông nhìn phần lớn bầy cá sẽ tung tăng bơi lội. Gió trường đoản cú sông thổi vào mát mẻ, thơm ngạt ngào mùi hương ngô non, mùi cỏ, hương thơm phù sa, hương thơm của không ít cánh đồng lúa…
Bên dòng sông quê hương, tôi lắng nghe các ủi an, che chở của sóng của gió, của rất nhiều liên hồi trìu mến tương tự đôi tay nóng nóng áp vào má vượt thay đổi êm ả. Tôi cảm thấy lòng bản thân thật thanh thanh với con tim bỗng thổn thức trong tiếng gọi êm ả của một tuổi thơ bên con sông quê bên.
Dường như sông sở hữu trong mình một câu hát tha thiết cùng sông đang hát, hát lên khúc hát tình cảm quê nhà, khơi dậy bao nỗi niềm vẫn chôn lốt sâu bí mật vào trái tyên tôi, để nhưng có chúng đi thật xa, tạo cho lòng tôi lắng lại.
Sông quê tôi không sở hữu màu sắc tinc khiết của bầu trời xanh ngắt, cũng chẳng yêu cầu là color của các đám mây vẫn trôi lơ lững bên trên vòm ttách cơ, cơ mà chỉ bao gồm một màu xám của phù sa, quanh năm bồi đắp màu mỡ mang lại song bờ.
cũng có thể nói, tuổi thơ tôi đã nối sát cùng với phần đông ngày ngập nước, nước từ bỏ rất nhiều con sông dơ lên rất cao, thân phụ tôi thì lo đắp đê ngnạp năng lượng quán triệt nước tràn bờ, còn tôi chỉ thích hợp được lội chân nai lưng bên dưới nước, bao gồm một cảm giác lành lạnh, thoải mái nhỏng bà mẹ sông nước đang kính yêu, ôm ấp đôi bàn chân tôi.
Sông quê hương lắng tai từng biến hóa của cuộc đời, êm ả dịu dàng và thân ở trong. Mỗi Lúc chiều về, lòng sông ánh lên phần nhiều tia nắng và nóng ấm áp ôm ấp giờ mỉm cười vui rúc rích của tuổi thơ vang vang theo gió lộng.
Tuổi thơ tôi đang trôi qua, bên con sông thánh thiện hòa, tận mắt chứng kiến phần đông ngày trở ngại, vất vả nhưng mà luôn luôn ấm êm, được che chắn vày sự ấm áp của tình yêu dấu. Năm tháng trôi đi, con sông vẫn rã với trong cuộc sống mọi người, ai cũng trải qua mọi bi hùng vui sóng gió đẩy gửi, gồm nhớ, có quên. Nhưng không hiểu biết nhiều sao, dòng sông quê hương so với tôi lúc nào cũng là cam kết ức nặng nề pnhị tốt nhất. Có lẽ nó đang in dấu trong trái tim hồn tôi. Và cũng chủ yếu dòng sông là vị trí cơ mà tôi thật sự được cảm thấy nữ tính, gạt bỏ rất nhiều toan lo trong cuộc sống đời thường.
Nhưng tiếc thế, màu “xanh” của dòng sông quê tôi ni dần biến mất. Còn đâu gần như cảnh trẻ nhỏ tắm rửa trên sông, vui đùa vào làn nước xanh ngắt. Gần phía trên, nông thôn nổi cợm lên phong trào đào ao nuôi cá. Hàng ngày sản phẩm tỉ m3 nước bẩn trường đoản cú những ao cá tra - ba sa được thải trực tiếp xuống các sông ngòi, sông ngòi, tạo nên nước sông không hề một màu xanh da trời trong nhưng mà là một màu xanh da trời black, chưa phải là phù sa mà lại là của độc hại chất hóa học đổ về. Rồi sự vô ý thức của con người khi xem loại sông là một trong những bến bãi cất rác.!!! Biết bao gian nguy bởi vì bị bệnh đã chực đợi bé fan Khi dần không thể tận hưởng được làn nước lành mạnh trường đoản cú những dòng sông sau đây.
Đất nước tăng trưởng, công nghiệp hóa, tiến bộ hóa, xóa nghèo với vô tình xóa luôn luôn sự thanh khiết của miền quê. Và chỉ còn trên đây, phần nhiều loại sông độc hại. Miền quê yêu dấu không thể đầy đủ loại sông thanh khiết đồng nghĩa cùng với vấn đề môi trường sẽ dần bị hủy hoại. Chúng ta buộc phải bảo đảm an toàn môi trường, hãy bảo đảm an toàn đầy đủ loại sông quê nhà.