MỘT NHÀ THƠ CHÂN CHÍNH TRUYỆN DÂN GIAN NGA

*

RSS
*

*
*
*

Ba ngày sau, bên vua yêu ước từng bạn hát cho doanh nghiệp nghe những bài hát chúng ta sáng tác. Những nhà thơ thi nhau cất lên mọi ngôn từ ca ngợi nhà vua. Chỉ tất cả duy nhất ba người lặng lặng. Thấy vậy, đơn vị vua sai khiến thả toàn bộ những fan đã hát, còn tía người cơ lại tiếp tục sống trong ngục tối.

Bạn đang xem: Một nhà thơ chân chính truyện dân gian nga


Ngày xưa, sinh sống một vương quốc nọ bao gồm một ông vua cực kì xấu xa và bạo ngược. Nhà vua ko chịu quan tâm cho dân chúng mà chỉ lo mê say thú vui chơi, bóc tách lột nhân dân. Cuộc sống đời thường của nhân dân lầm than không còn nổi. Không chịu nổi cuộc sinh sống này, nhân dân phản ứng lại bằng việc truyền đi một bài xích hát thống thiết đề cập vầ nổi khổ của mình đồng thời lên án thói bạo tàn của vua. Chũm rồi bài bác hát cho tai vua. Khôn cùng tức giận, ông ta chỉ thị cho bộ đội đi lùng bắt cho bằng được kẻ đã biến đổi ra bài xích hát ấy về trị tội. Tuy thế mãi mà không kiếm ra được. Cuối cùng, nhà vua truyền lệnh bắt tất anh chị thơ và nghệ thuật hát rong trong quốc gia tống vào ngục.

Ba ngày sau, công ty vua yêu cầu từng người hát cho bạn nghe những bài bác hát bọn họ sáng tác. Các nhà thơ thi nhau chứa lên đầy đủ ngôn từ ca ngợi nahf vua. Chỉ có duy nhất ba người lặng lặng. Thấy vậy, đơn vị vua sai bảo thả toàn bộ những fan đã hát, còn ba người kia lại liên tục sống trong lao tù tối.

Xem thêm:

Đợi đến cha tháng sau, lúc cảm thấy thời hạn đã đủ để các nhà thơ nghĩ và cảm nhận cuộc sống thường ngày đày ải khu vực ngục giam, bên vua cho gọi ba nhà thơ mang đến và lại yêu cầu họ hát cho mình nghe. Lập tức, một trong các ba fan đã chứa cao giờ hát ca tụng nhà vua. Ngay mau chóng nhà thơ ấy được thả. Còn hai bên thơ kia bị đem ra hỏa thiêu. Trước khi đi, công ty vua phán: “Đây là thời cơ cuối cùng của những ngươi. Hãy hát lên nhằm tự cứu sống mình. 1 trong các hai fan vội vã cất tiếng hát ca tụng nhà vua, và bạn ấy được tha ngay. Còn người sau cuối vẫn lặng lặng. đơn vị vua tức giận với hét lên: “Trói nó lại! Nổi lửa lên!”.

Mặc dù cái chết cận kề cơ mà nhà thơ sau cùng vẫn hết sức hiên ngang. Đôi mắt ngời sáng, miệng chứa cao giờ đồng hồ hát vạch trằn tội ác nhà vua. Đó đó là bài hát đã có được lưu truyền vào dân bọn chúng lâu nay. Ngọn lửa càng ngày càng bốc cao, tiếng hát lại càng vang vọng. Tự dưng nhà vua thét lớn: “Dập lửa ngay! dỡ trói mang đến ông ta! Trẫm cần yếu mất nhà thơ chân thiết yếu độc nhất của quốc gia này!”.