Phân Tích Cuộc Đối Thoại Giữa Hồn Và Xác

tiquenetworkcom.com giới thiệu: Bà văn mẫu lớp 12: so với màn hội thoại giữ hồn Trương tía và xác sản phẩm Thịt: tiquenetworkcom.com xin ra mắt bài văn chủng loại lớp 12: so sánh màn đối thoại giữ hồn Trương ba và xác hàng Thịt,đay là tư liệu được cửa hàng chúng tôi sưu tầm từ những bài văn giỏi của các bạn học sinh xuất sắc văn, mời những thầy cô và chúng ta cùng theo dõi bài bác viết.

Bạn đang xem: Phân tích cuộc đối thoại giữa hồn và xác


Hồn Trương bố da hàng Thịt là 1 tác phẩm kịch kinh điển của nền văn học tập Việt Nam, vị nó vẫn phản ánh thâm thúy về nhỏ người. Đoạn hội thoại của hồn Trương ba và da Hàng Thịt đang nêu phải được thực chất của con bạn lúc bấy giờ.

Kỳ thi THPT giang sơn ngày càng cho gần, và những sĩ tử hiệu nay đang gấp rút chuẩn bị những hành trang thật giỏi để bước vào kỳ thi. Để rất có thể hỗ trợ những bạn một phần nào kia trong kỳ thi, chúng tôi xin reviews bài văn chủng loại lớp 12: so sánh màn hội thoại giữ hồn Trương bố và xác mặt hàng Thịt. Tài liệu này bao hàm dàn ý cụ thể và một trong những bài văn mẫu mã phân tích màn đối thoại giữ hồn Trương ba và xác hàng Thịt, mời chúng ta cùng tham khảo.

Dàn ý màn đối thoại giữ Trương tía và xác sản phẩm Thịt

*

I. Mở bài:

- Khái quát: lưu lại Quang Vũ là được mệnh danh là “cây cây bút vàng” của sân khấu VN trong thời điểm 80 của núm kỉ 20. Vở kịch “Hồn Trương Ba, da hàng thịt” được viết năm 1981, cùng là vở kịch nói đầu tiên mang ra quốc tế công diễn. Bởi ngòi cây bút giàu chất triết lý, lưu Quang Vũ đang thổi vào tích xưa một luồng gió mới. Kịch bản của ông không solo thuần là chuyện vay mượn mượn xác – tái sinh. Đặt sự việc về lẽ sinh sống con fan qua nỗi khổ “bên trong một đằng, bên ngoài một nẻo”, qua xích míc giữa trọng điểm hồn (thanh cao) với thể xác (phàm tục), vở kịch mang chứa gần như triết lý nhân sinh. “Tôi muốn là tôi toàn vẹn”, do sống nhờ, sinh sống giả, sống chưa phải là mình, đó là bi kịch đau đớn nhất của bé người.

II. Thân bài:

- Màn hội thoại giữa hồn Trương tía và xác sản phẩm Thịt

a. Hồn Trương Ba:

- Tâm rứa của hồn Trương tía trong cuộc đối thoại: Lời thoại của Hồn Trương tía ở đầu đoạn trích đã thể hiện rõ trọng tâm trạng vừa ngán ngán, vừa thấp thỏm cái thân xác mà lại ông sẽ vay mượn: “Tôi chán chiếc chỗ không phải của tôi này lắm rồi, chán lắm rồi! mẫu thân thể bự chảng thô lỗ này, ta bước đầu sợ mi, ta muốn rời xa ngươi ngay tức khắc! Nếu mẫu hồn của ta bao gồm hình thù riêng rẽ nhỉ, nhằm nó bóc ra khỏi mẫu xác này, dù chỉ một lát!”.

=> Ước mong của Hồn Trương cha đã được thoả nguyện. Sự phân tách và đối đầu và cạnh tranh giữa Hồn Trương ba và Xác hàng thịt trước hết rất có thể hiểu là việc tranh cãi tàn khốc giữa một mặt là Hồn Trương cha (tượng trưng cho việc cao khiết, mang lại đạo đức, cho “phần Người” chân chính của mỗi bé người) và một mặt là Xác mặt hàng thịt (tượng trưng cho bạn dạng năng, cho nhưng ham ao ước trần tục, là “phần Con” đều đều ẩn nấp trong mỗi con người).

- Nội dung lời nói của Hồn Trương Ba:

+ Hồn có thời cơ bày tỏ trung tâm trạng uất ức, khó chịu vì yêu cầu chung sinh sống với Xác thô lỗ, khoảng thường, dung tục. Hồn cũng không bịt giấu sự coi thường, khinh bỉ so với Xác, “kẻ ảm đạm đui mù, không cảm xúc, không tư tưởng, không tồn tại tiếng nói”...; kẻ mong muốn vật hóa học thấp kém ngay sát với con thú (thèm nạp năng lượng ngon, thèm rượu thịt), sức mạnh thể chất gắn với việc tàn bạo…

+ Hồn cũng phủ nhận sự phụ thuộc của vong hồn vào xác thịt, xác định linh hồn bao gồm đời sống riêng: “nguyên vẹn, vào sạch, trực tiếp thắn”…

=> Tưởng rằng, Hồn vẫn phần nào giải toả được nỗi khổ sở bị dồn nén lâu nay khi có thời cơ cất công bố nói của mình.

b. Xác mặt hàng thịt:

- Tâm nắm của xác mặt hàng thịt trong cuộc đối thoại: Xác không bị động, nhún nhường. Ngược lại, Xác có thái độ lúc thì ngạo nghệ, thách thức, khi thì khôn khéo với những thắc mắc mang tính phản nghịch biện đầy bỡn cợt, châm chọc.

- Nội dung tiếng nói của Xác sản phẩm thịt:

+ Xác âm u, mù mù nhưng rất có thể lấn át, không đúng khiến, thậm chí đồng hoá vong linh cao khiết. Hồn không thể còn nguyên vẹn, trong sạch, khi buộc phải chung sống và chiều theo những đòi hỏi của xác thịt dung tục (Hồn Trương tía đã có cảm giác xao xuyến, khao khat khi đnứg bên bà xã hàng thịt, mang đến nỗi bộ hạ run rẩy, khá thở rét rực, cổ nghẹn lại, đang có xúc cảm lâng lâng trước những món ăn uống mà ông cho là dung tục như máu canh, cổ hũ, khấu đuôi, đã áp dụng vũ lực nhưng mà ông mang đến là tàn bạo để tát thằng bé toé tiết mồm, huyết mũi… Rõ ràng, Hồn Trương bố đã nhiễm phần lớn thói hư tật xấu của xác hàng thịt).

=> Như vậy, Hồn Trương bố đau đớn, dằn vặt, khao khát xác minh mình vẫn luôn là mình, nhưng cuối cùng phải ưng thuận rằng, mình đang sinh sống và làm việc nhờ thân xác kẻ khác và bị thể xác kia điều khiển, dẫn đến sự tha hoá không tồn tại cách gì chuyển biến được. Thảm kịch của Hồn Trương Ba, vị thế, không đa số không được giải toả, ngoài ra trở yêu cầu đau đớn, xót xa hơn.

+ Trước đó, Hồn Trương cha cho mình là cao khiết và coi thường, khinh bỉ Xác hàng thịt, thậm chí uất ức vì đề xuất chung sống với Xác HT. Mà lại Xác sản phẩm thịt đã đã cho thấy thói lỗi tật xấu vào Hồn Trương cha “Những vị lắm chữ nhiêu sách như các ông cứ vin vào cớ linh hồn là quý, khuyên con fan ta sống vày phần hồn nhằm rồi bỏ bê thân xác mãi âu sầu nhếch nhác” với “làm hoàn thành điều xấu gì, ông cứ việc đổ tội mang đến tôi, nhằm ông được thanh thản. Tôi biết: đề nghị phải khiến cho tính tự ái của ông được ve sầu vuốt. Tâm hồn là lắp thêm lắm sĩ diện” . Đồng thời, Xác sản phẩm thịt đã phân trần những bất công nhưng mà mình buộc phải gánh chịu đựng khi sống với vong linh Trương Ba: bị xúc phạm, bị bỏ bê nhếch nhác, khổ sở…vì hầu như lí bởi vì không chủ yếu đáng.

=> Những chính sách và bằng chứng mà Xác mặt hàng thịt đ¬ưa ra khiến cho Hồn Trương bố không thể từ chối được.

c. Ý nghĩa:

Cuộc hội thoại căng thẳng, quyết liệt giữa hồn với xác mang ý nghĩa sâu sắc sâu sắc.

Xem thêm: Làm Sao Cài Được Home Karaoke Trên Samsung Smart Tv, Benthanh Karaoke

+ Trước hết, ở khía cạnh Hồn Trương Ba, ta nhận biết khát vọng sinh sống cao thượng, nhân hậu của bé người, khi bị phần nhiều cám dỗ vật chất phàm tục làm cho tha hoá, đổi mới chất.

+ Ở góc độ Xác hàng thịt, ta nhận thấy những nếp nghĩ sai lạc của nhỏ người: sẽ là thói quen đề cao tinh thần mà khinh thường vật chất, từ bỏ ru ngủ mình trong những giấc mơ hùng vĩ mà gạt bỏ rằng, phải phải cấu hình thiết lập mối quan hệ nam nữ hoà hợp, thêm bó thân chúng.

=> Như vậy, Hồn và Xác là những ẩn dụ thẩm mỹ và nghệ thuật lớn, với cuộc đối thoại giữa Hồn với Xác là một trường hợp kịch đặc sắc, đánh đậm thảm kịch “bên không tính một đằng, phía bên trong một nẻo”, sự thiếu thốn hài hoà, ko thống tuyệt nhất trên các phương diện: linh hồn và thể xác, vật hóa học và tinh thần, văn bản và hình thức, phiên bản năng cùng lí tưởng, cao thâm và khoảng thường...ở mỗi nhỏ người.

- chấm dứt cuộc đối thoại, Hồn Trương bố dằn vặt, nhức đớn, hoang mang, vô vọng trở về cuộc sống trái với bao gồm mình. Cụ thể “Hồn Trương ba bần thần nhập lại vào xác mặt hàng thịt, ngồi âm thầm lặng lẽ bên chõng” miêu tả cô đọng đặc thù căng thẳng của xung chợt kịch: mâu thuẫn không rất nhiều không được giải quyết và xử lý mà còn được đưa lên đến một nấc cao hơn.

III. Kết bài:

- Đặc sắc đẹp nghệ thuật: Hồn Trương Ba, da hàng thịt” là vở thảm kịch đặc sắc đẹp trên các phương diện: Sự phối hợp giữa văn bản hiện thực với nhân tố kì ảo, nghệ thuật tạo trường hợp và dẫn dắt xung thốt nhiên kịch, sắc đẹp thái phong phú và đa dạng của lời thoại làm cho tâm lí nhân trang bị được phơi trải, ngay cạnh với đặc thù thể loại, ngôn ngữ kịch giàu chất triết lí, giọng điệu tranh cãi độc đáo.

- Ý nghĩa triết lý về đạo đức và nhân sinh

Màn hội thoại giữ Trương cha và xác sản phẩm Thịt - mẫu 1

*

Lưu quang Vũ (1948 - 1988) quê cội ở Đà Năng, sinh tại thị xã Hạ Hòa, tỉnh Phú Thọ. Từ năm 1978 cho tới khi mất, ông là chỉnh sửa viên tạp chí sân khấu. Lưu Quang Vũ mệnh chung cùng bà xã con vào một tai nạn giao thông vận tải thảm khốc, giữa lúc năng lực đang chín rộ. ông được đánh giá là trong những nhà viết kịch tài năng nhất của văn nghệ nước ta hiện đại, là người dân có công lớn góp phần vực dậy cả một nền sân khấu thời gian đó sẽ có nguy cơ tụt hậu. Kịch của lưu Quang Vũ hấp dần đa phần bằng xung hốt nhiên trong biện pháp sống và quan niệm sống, qua đó xác minh khát vọng hoàn thành xong nhân cách nhỏ người. Vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng giết là item gây tiếng vang nhất của lưu Quang Vũ, được tác giả hoàn thành năm 1984, công diễn lần đầu năm mới 1987. Đoạn trích thuộc cảnh 7 cùng đoạn kết của vở kịch, đặt vấn đề về lẽ sinh sống con người qua nỗi khổ bên phía trong một đằng, bên phía ngoài một nẻo, qua xích míc cực độ giữa hồn và xác, vở kịch tiềm ẩn những vấn đề triết lí nhân sinh: sinh sống nhờ, sinh sống giả, sống chưa hẳn là mình, đó là bi kịch lớn tuyệt nhất của một nhỏ người. Để chuyển mua triết lí nhân sinh cao thâm ấy, giữ Quang Vũ đã xây đắp lên cuộc đối thoại giữa hồn Trương tía và xác sản phẩm thịt mang đầy tính ẩn dụ sâu sắc.

Ông Trương Ba là 1 trong người làm cho vườn, khoảng tầm 50 tuổi, sống trung thực, ngay thật và tốt đánh cờ. Tính cách ông nhân hậu, sống chan hòa với tất cả người. Chỉ vì vày sự cẩu thả cùng tắc trách của nam giới Tào, Bắc Đẩu trên thiên đình mà lại ông Trương ba phải bị tiêu diệt oan. Tiên cờ Đế Thích bực bội và vì chưng tiếc một người có tài chơi cờ bắt buộc đã hóa phép mang lại hồn Trương ba nhập vào xác của anh hàng làm thịt vừa new chết một ngày. Hồn Trương cha từ kia sống vào thân xác của anh hàng thịt. Ai cũng ngỡ đó là phương pháp giải quyết dễ dãi cho Trương Ba, khiến cho con người thánh thiện này liên tiếp sống đầm ấm trong gia đình mình. Tuy thế trớ trêu thay, chính vì sự tái sinh trong xác người kì cục là điều xấu số của Trương Ba. Trong chính gia đình mình, ông bị người thân trong gia đình chê trách, xa lánh với coi thường. Hồn Trương tía bị dồn vào sự đau khổ nhất: tự bản thân ý thức được sự thoái hóa của mình, bị cường hào nhũng nhiễu, nhìn thấy đàn ông hư hỏng nhưng không khuyên bảo được,... Tất cả những điều này đã khiến ông chẳng thể chịu đựng được nữa, quan trọng khuất phục trước thể xác, trước các chiếc xấu xa cùng tự tiến công mất mình. Hồn Trương cha không thể sống thông thường với xác anh hàng thịt, bóc ra ngoài thân xác để tranh luận.

Cuộc tranh biện giữa một mặt là hồn, một bên là xác ra mắt rất dữ dội và không tồn tại sự thỏa hiệp. Xác sản phẩm thịt tỏ ra lấn lướt hồn Trương Ba, hạ nhục hồn Trương Ba. Hồn Trương tía thấy cực khổ đến tuyệt đỉnh và thấy quan yếu chịu đựng được hơn nữa. Xác hàng thịt mong khẳng định, vị trí, vai trò với tầm quan trọng đặc biệt của mình: Tôi là mẫu bình để tiềm ẩn linh hồn. Nhờ tôi nhưng ông hoàn toàn có thể làm lụng, cuốc xới. Ông nhìn ngắm trời đất, cây cối, fan thân... Nhờ vào có hai con mắt của tôi, ông cảm nhận trái đất này qua phần đa giác quan lại của tôi... Xác tìm biện pháp thỏa hiệp bằng cách nêu rõ ràng những nhu cầu tự nhiên mang tính phiên bản năng của bé người: khi ông ở bên nhà tôi... Khi ông đứng cạnh vk tôi, tuỳ thuộc run rẩy, hơi thở lạnh nực, cổ nghẹn lại... Đêm hôm đó, suýt nữa thì... <...> có lẽ nào ông ko xao xuyến chút gì ? Hà hà, chiếc món ngày tiết canh, cổ hũ, khấu đuôi, và đủ các thứ thú vị khác không làm hồn ông lâng lâng cảm xúc sao ? ... Còn hồn Trương cha lại khước từ vai trò của thể xác mà khẳng định sự thanh sạch sẽ của chổ chính giữa hồn khác xa với những thủ tục thấp yếu khác: mi chỉ là cái vỏ mặt ngoài, ko có chân thành và ý nghĩa gì hết, không tồn tại tư tưởng, không có cảm giác <. .> Hoặc ví như có, thì chỉ là rất nhiều thứ phải chăng kém, mà bất cứ con thú nào cũng có thể có được: thèm ăn uống ngon, thèm rượu thịt; Ta vẫn đang còn một đời sống riêng: nguyên vẹn, trong sạch, trực tiếp thắn... Lí lẽ của đôi mặt đưa ra bao hàm điểm đúng chuẩn khó bề chưng bỏ khiến việc win bại bắt buộc nào giải quyết được một bí quyết nhanh chóng, đối kháng giản.

Do cần sống nhờ thể xác của anh ý hàng thịt, hồn Trương ba đành phải chiều theo một số trong những nhu cầu hiển nhiên của thể xác. Đáng sợ hãi hơn, vong linh Trương cha dần bị nhiễm hầu hết thứ bình thường của xác anh hàng thịt. Ý thức được điều đó, vong hồn Trương bố dằn vặt, đau buồn và quyết định chống lại bằng cách tách thoát khỏi xác thịt để tồn tại độc lập, không chịu ràng buộc vào thể xác. Xác mặt hàng thịt hiểu ra những cố gắng đó là vô ích buộc phải đã mỉm cười nhạo hồn Trương Ba, tuyên ba về sức mạnh âm u, đui mù gớm ghê của mình, ve vãn hồn Trương tía thỏa hiệp cùng với mình vì chưng theo xác sản phẩm thịt thì chẳng còn bí quyết nào khác, cả hai sẽ hòa vào nhau có tác dụng một rồi. Trước hầu hết lí lẽ ti luôn tiện của xác anh mặt hàng thịt, hồn Trương bố đã nổi giận, sẽ khinh bỉ, quở quang xác hèn hạ nhưng đôi khi cũng bùi ngùi thấm thía nghịch cảnh mà mình sẽ lâm vào, đành nhập quay trở lại xác làm thịt trong tuyệt vọng.

Màn đối thoại giữ Trương bố và xác sản phẩm Thịt - mẫu 2

*

“ Con bạn sinh ra không hẳn để tan biến hóa đi như 1 hạt cat vô danh . Họ có mặt để in vết lại xung quanh đất , in vệt lại trong trái tim đa số người” giả dụ mỗi con fan sinh ra để gia công tròn nhiệm vụ ấy cho tới suốt cuộc sống thì lưu giữ Quang Vũ ( 1948 – 1988) đơn vị biên kịch bự của nền văn học nước ta đã có tác dụng lên điều đó bằng tác phẩm “ Hồn Trương ba da sản phẩm thịt “ chỉ trong vòng một thời gian ngăn ngửi cửa ngõ đời người từ thời điểm năm 1981 mang lại 1983 nhất là với việc vấn đáp cho câu thơ mình dường như đã bỏ ngỏ “ có thời điểm tâm hồn tôi rách nát nát /… Tôi biết làm gì , tôi biết đi đâu?” qua việc xây dựng cuộc đối thoai của Hồn Trương ba với xác và fan thân làm cho một xung đột kích mang thước đo chuẩn chỉnh mực của kịch nói nước ta sau này:

“Hồn Trương Ba, domain authority hàng thịt” là 1 câu chuyện không mấy tiêu biểu cho thi pháp cổ tích ví như đặt sát bên những Tấm cám, Cây tre trăm đốt, Thạch Sanh... Ta đang đọc .Tuy nhiên, nhìn từ ánh mắt tự sự, bạn ta cũng thuận tiện nhận diện rất nhiều yếu tố cơ phiên bản tạo phải sắc thái cổ tích đến tác phẩm: Đó là nhân vật, tình huống, diễn biến cốt truyện, phép mầu đem đến may mắn cho nhỏ người... Và mặc dù câu chuyện dân gian này còn phảng phất vệt ấn sáng tác bởi các cụ đồ Nho, nhân thứ vua cờ Đế mê thích vẫn hoàn toàn có thể được xem như là một đẳng cấp “Bụt”, “Tiên” giáng vậy để cứu giúp vớt, bù đắp cho đông đảo mất mát, nhức thương mang đến trần giới. Và với một hình dáng nhân trang bị của mô-tip phần nhiều con fan hiền lãnh _ Trương cha vốn là một trong người làm vườn , một kỳ thủ mà lại lại lâm vào trường hợp éo le với kì lạ: đang sống và làm việc hạnh phúc với mái ấm gia đình bỗng dưng bị tiêu diệt oan rồi được sinh sống lại nhưng nên sống nhờ vào một thân xác khác , xác tín đồ hàng giết với một bạn dạng tính hoàn toàn đối lập. Sự chắp vá này mở đầu cho quá trình xung đột gay gắt giữa hồn cùng xác. Trương ba vô cùng đau buồn vì vong linh thanh cao của ông đề nghị sống chịu ràng buộc vào loại xác mà ông xem là âm u đui mù mù, không có tư tưởng, không có cảm xúc. Sự chịu ảnh hưởng này tạo nên ông dần dần trở thành con người khác, tấn công mất đầy đủ phẩm chất vốn có. Sự thay đổi đó quả thật Huấn Cao đã từng có lần nói với quản Ngục khi cái tốt cái đẹp nhất khải tồn tại sống cùng với mẫu xấu . “ ..khó giữ thiên lương mang đến lành vững, rồi cũng đến lem luốc cả đời lương thiện”

Trọng trung ương của lớp kịch là cuộc hội thoại giữa Hồn cùng Xác Trương Ba. Cho nên lời thoại tại đây vừa hoàn toàn có thể coi là độc thoại vừa hoàn toàn có thể coi là đối thoại. Nó là một trong những lời thoại sệt biệt, vừa đựng đựng mâu thuẫn vừa mang tính chất hành động, thúc đẩy trường hợp kịch phát triển đến nấc cao nhất. Cuộc đối thoại giữa Hồn cùng Xác là đỉnh điểm tư tưởng triết lý của vở kịch. Cuộc đối thoại đó thuộc với cách biểu hiện và mọi lời đối thoại của không ít người ruột thịt quan hoài nhất đang dẫn đến hành vi quyết liệt - nhất quyết chối trường đoản cú một cuộc sống đời thường chắp vá hồn nọ xác kia của Trương Ba. Lưu Quang Vũ đã để cho nhân vật dụng của mình lựa chọn một con đường tưởng như tiêu cực nhưng hết sức cần thiết và đúng đắn: Rời vứt cõi đời này nhằm được chính xác là mình, để lưu lại trong ký kết ức những người thân kỷ niệm xuất sắc đẹp về mình. Gồm nhà nghiên cứu cho rằng “cuộc vật lộn thân “Hồn Trương Ba” và “Da sản phẩm thịt” thực chất là cuộc giao tranh giữa hai vong hồn trong một thân xác”.

Sau mấy mon sống phía bên trong một đằng, bên phía ngoài một nẻo nhân trang bị Hồn Trương ba ngày càng trở nên xa lạ với những người dân thân trong mái ấm gia đình và trường đoản cú xung đột với bạn dạng thân mình. Hồn ngồi ôm đầu một hồi lâu rồi vụt vùng lên trào ra thành mẫu độc thoại đầy nước mắt: “không, không, tôi không muốn sống như vậy này nữa. Tôi chán cái chỗ ở chưa phải của tôi lắm rồi. Ta ban đầu sợ mi, muốn rời xa chiếc thân thể bự chảng thô lỗ tức thì tức khắc”.

Bước vào mang đến cảnh 7 hình ảnh Trương cha hiện lên của một con người đang ngồi “ ôm đầu” đã cho những người đọc thấy hình hình ảnh của một con người cô độc hiện hữu trước màn ảnh đầy sự buồn bã xâm lấn lại kết hợp cùng lúc của 3 đậy định từ liên tục “ không…không…không” bằng một giọng điệu xong khoát một lời độc thoại đầy khẩn thiết khẳng định việc mong rời vứt thân xac anh mặt hàng thịt . “Tôi chán cái chỗ ở không phải của tôi lắm rồi”đầy tuyệt vọng và chán nản , ngao ngán Hồn Trương bố đang ở trong tâm trạng hết sức bức bối , đau buồn . Lời thoại của Hồn là các câu cảm thán, ngắn, lời văn dồn dập, hối hận thúc. Miêu tả tâm trạng căng thẳng, bức bách nhức khổ, dằn vặt, quẫn bách bách mang đến cùng cực, thiết yếu chịu đựng dày vò rộng được nữa đề nghị vụt đứng dậy.Hồn gian khổ bởi mình không hề là mình nữa . Trương Ba bây chừ vụng về , lỗ mãng , phũ phàng lắm . Hồn Trương tía cũng càng lúc càng lâm vào cảnh trạng thái tuyệt vọng Nghe Hồn từ bỏ độc thoại nói, với đang trường đoản cú dày vò mình Xác lên tiếng ngay: “ Vô ích” chính xác đã dữ thế chủ động khiêu chiến chiến nhằm mục tiêu dập tắt trọn vẹn khát khao của Trương bố : “ông không bóc tách ra ngoài tôi được đâu”.

Đang vào sự thuyệt vọng vô vọng ấy Trương ba chợt nghe thấy những lời nói từ xác chỉ biết đáp lại bởi chính sự kinh ngạc vốn gồm của mình: “ A, ngươi cũng biết nói kia à?” Trương bố ngạc nhiên, vấn đáp lại bằng phương pháp đưa ra một thắc mắc sau đó tiếp tục phản đối xác giọng vẫn còn đó kinh bỉ. Giải pháp xưng hô ngươi ta biểu hiện rĩ sự khinh bỉ , miệt thị đối với xác “ bất hợp lí ! Mày chẳng thể biết nói ! Mày không tồn tại tiếng nói, mày chỉ là xác thịt âm u đui mù..” ban đầu buông ra những tiếng nói mạt xác .Thấy Hồn vừa phủ định vừa khinh miệt mình, Xác khẳng định lại vị trí và tác động, xem xét của mình: “Ông sẽ biết giờ đồng hồ nói của tôi rồi, đã luôn luôn luôn bị tiếng nói của một dân tộc ấy không nên khiến”,và “sức mạnh khỏe ghê gớm, lấn lướt cả vong hồn cao khiết”. Hồn liên tiếp phủ định tiếng nói của một dân tộc của Xác: “Mày chỉ nên vỏ bề ngoài, không có ý nghĩa sâu sắc gì hết, không có tư tưởng, không tồn tại cảm xúc”.