Bài Tập Làm Văn Số 2 Lớp 6

*

RSS
*

*
*
*

Chẳng khi nào em làm được một việc tốt đáng đề cập hay chỉ ít là làm bạn khác thấy vui, chỉ trừ gồm một lần lúc em còn học lớp 2. Lần đó em đang nhặt được của rơi và trả lại cho tất cả những người mất.

Bạn đang xem: Bài tập làm văn số 2 lớp 6


Chiều hôm ấy, em trực nhật yêu cầu phải ngơi nghỉ lại lớp một lúc để đổ rác. Cơ hội em đã đi trên sân trường thì bất chợt em giẫm phải một trang bị gì cưng cứng. Em cúi cong người xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là 1 trong cuốn tè thuyết khổ 18x7cm ở trong phòng sách trí tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của người sáng tác A.R Belger. Cuốn sách này được quấn ngoài bởi nilon vào nên chắc rằng người mất mới sắm về không đọc. Em cũng không đọc nó nhưng mà đã biết ít nhiều về nó qua tiếng nói của tía mẹ. Trong khi nó là 1 cuốn tiểu thuyết vô cùng hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn nói lại bắt tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắn chắc về để ý đến của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ về lấy luôn cuốn sách này. Ráng là, em ngó xung quanh xem bao gồm ai không. Thôi chết! Còn chưng bảo vệ. Em hóng bác bảo đảm an toàn để ý đi nơi khác rồi cấp tốc tay đút luôn luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy thoát ra khỏi cổng trường. Bên trên đường, em không thôi bệnh nghĩ về nhưng mà tình máu hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! độc đáo biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ là nghĩ mang đến một chuyện nó lái sang 1 chuyện khác. Chuyện về fan bị mất. Vì tất cả cái đầu tê mê nghĩ đề xuất em phân vân phải phân xử ra sao, mang lại đọc cùng giữ của riêng xuất xắc trả lại cho người bị mất đây! Hai phương pháp cứ tiến công nhau, xáo trộn vào đầu em. Vừa cơ hội đó, em về dến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường làm việc phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà đề xuất rồi! mẹ là tín đồ có kinh nghiệm tay nghề trong cuộc sống, mình phải hỏi bà mẹ xem sao! Em nghĩ, ráng là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho chị em và kể đầu đuôi mẩu truyện cho chị em nghe. Nghe xong, bà bầu cười cùng bảo:
- Bây giờ, bé hãy để mình vào trường hợp như người mất nhưng xem. Chắc chắn là con sẽ rất buồn và lo ngại vì phụ huynh sẽ mắng khi làm mất cuốn sách hơi đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, nhỏ hãy tự nghĩ và quyết định đi.
- quả thật nếu như em là tín đồ mất thì cũng sẽ có những xúc cảm như bà mẹ nói. Nhưng nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em vẫn chẳng ra gì nữa! Em ra quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em có cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa thời gian đó, tất cả một chị lớp Năm hớt hơ hơ hải chạy đến. Lúc cô Tổng phụ trách chuyển chị cuốn sách và ra mắt em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít. Cơ hội em về lớp, chúng ta xô mang lại quanh em cùng khen em.
Khi kia em đích thực là rất vui. Hiện giờ em bắt đầu biết giá bán trị của những việc có tác dụng tốt. Nó vô hình nhưng nó lại hoàn toàn có thể mang thú vui cho tất cả mọi người.
Tham khảo thêm tại đây:Kể về một việc xuất sắc em đã làm

Bài viết số 2 lớp 6 đề 2: đề cập về một lượt em mắc lỗi (bỏ học, nói dối, không làm bài,... ).


Đó là 1 ngày đầy chân thành và ý nghĩa đối với tôi. Một ngày tôi cần thiết quên. Gắt chuyện như sau:
Hôm đó, ba người mẹ tôi được nghỉ bắt buộc đưa bà bầu tôi về quê thăm ông bà. Tôi hết sức háo hức. Lừng khừng dạo này ông bà nỗ lực nào? chạm mặt tôi chắc ông bà mừng phải biết Bên đường, các hàng tre xanh ngắt. Xa xa, những bác nông dân đang làm cho đồng. Đi thêm một đoạn nữa, che ló sau cái cây bàng già là ngôi nhà truyền thống của ông bà tôi. Gặp nhau, mọi bạn mừng rỡ, tíu tít kính chào hỏi. Tôi nhanh chóng cất đồ dùng rồi chạy ra sân chơi với đàn trẻ con. đùa được một lúc thì chán, shop chúng tôi cùng thi nhau nghĩ ra các trò nghịch mới. Chợt tất cả đứa nói: "Chị Thuỳ Anh bày trò chơi trên tp cho bọn em đùa đi". Tôi suy nghĩ một dịp rồi nói với cộng đồng trẻ: "Chúng ta nghịch trò trêu gà đi". đàn trẻ dường như không hài lòng. Tôi bực mình: "Đứa như thế nào không đùa thì cút". Nghe thế, chúng sợ sệt gấp hò nhau tạo thành hai phe đùa trò đuổi bắt gà. Thấy chúng tôi chơi trò này, bà cũng ko hài lòng, bảo: "Thôi, các cháu chơi trò không giống đi, kê nhà ta dạo bước này yếu lắm". Nghe thấy thế, tôi bực bản thân cả với bà cùng bảo bọn chúng cứ nghịch tiếp. Một thời điểm sau, tôi thấy một chú con kê nằm lăn ra đất. Tôi tưởng nó ngủ, hoá ra không phải, vì mệt quá, nó đang chết. Tôi lo sợ cùng bọn trẻ đi kiếm một chiếc hộp chôn chú gà xuống đất. Sau đó, ai về đơn vị nấy, coi như không có chuyện gì. Buổi tối, khi nạp năng lượng cơm, ông tôi nói với cả nhà: "Nhà bản thân bị mất một con gà. Không hiểu biết nhiều nó chết chỗ nào hay ai bắt mất?". Tôi lặng ngắt coi như không Ịbiết. Ăn cơm trắng xong, tôi cùng chị chuẩn bị đồ đạc nhằm mai về tp sớm. Đêm đó, tôi ngủ ko yên. Sáng sớm, bà vào thức tỉnh chị em tôi dậy. Ông bà và bầy trẻ bé tiễn bà bầu tôi ra tận đầu làng. Tôi thấy hối hận quá. Tôi quay trở về ôm chầm lấy bạ: "Cháu xin lỗi, lần sau cháu sẽ nghe lời bà". Ông bà xoa đầu tôi, mim cười: "Cháu biết dấn lỗi vậy là tốt. Thôi về đi kẻo muộn". Tôi như trút bỏ được một gánh nặng, chào ông bà với chay ra xe.
Sau chuyện đó, tôi gọi rằng cần được lắng nghe phần đông gì tín đồ lớn khuyên bảo, rất cần phải biết dũng cảm nhận lỗi và thay thế lỗi lầm.
Gia đình em theo tía chuyển ra thị xã đã được hơn một năm. Hôm nay, em mới có dịp trở lại viếng thăm quê. Vừa lên xe, em đã nhận ra cô Nga, cô giáo chủ nhiệm lớp 6A nhưng mà em khôn cùng quý mến. Em bó tay lễ phép xin chào cô. Cô mỉm cười kéo tay em ngồi xuống ghế mặt cạnh, đon đả hỏi thăm thực trạng học tập với sinh hoạt của em. Chạm chán cô, em mừng lắm. Bao nhiêu kỉ niệm tốt đẹp về cô lại trỗi dậy trong tim trí em…
Hồi ấy, quê em còn nghèo lắm. Đường thôn quanh co, gồ ghề. Sau từng cơn mưa, đất nhão thành bùn dính bết vào chân, vận động rất khó khăn. Nông dân thao tác làm việc quần quật xuyên suốt ngày ngoài đồng, xung quanh năm vất vả. Trẻ nhỏ phải phụ giúp phụ huynh những việc nhỏ như chăn trâu, cắt cỏ, lau chùi và vệ sinh nhà cửa…
Hằng ngày, em đến lớp cùng bạn Lâm. Nhà của bạn ấy bí quyết nhà em một xóm. Hôm đó, hóng mãi ko thấy Lâm mang lại rủ, em đành tới trường một mình.
Suốt mấy ngày mưa phùn lây rây, không khí ẩm ướt và rét mướt lẽo. Khía cạnh trời bị che khuất sau những đám mây xám xịt. Đến lớp, em thấy bạn nào thì cũng co ro do lạnh, chân tay, xống áo lem nhem bùn đất. Cô Nga chú ý chúng em với ánh nhìn ái ngại và thương cảm. Cô khen bọn chúng em chăm chỉ rồi ban đầu giảng bài bác như thường lệ. Bọn chúng em say đắm nghe, quên cả trời sẽ mưa lạnh.
Giờ chơi, các bạn ùa ra hành lang, túm năm tụm ba chuyện trò vui vẻ. Em nhớ tới Lâm và định bụng tan học sẽ đến thăm xem chúng ta ấy vì chưng sao nhưng nghỉ học.
Buổi trưa, nạp năng lượng cơm xong, nghĩ tới đoạn đường đến nhà Lâm, em ngại ngùng quá. Em chui tọt vào chăn rồi ngủ quên mất. Mãi mang đến tối, em lấy hết gan góc dấn bước trên con phố trơn trượt để đến nhà Lâm. Em quá bất ngờ khi thấy bên ngọn đèn, cô Nga đang giải đáp Lâm làm toán. Lâm quàng loại khăn kín cổ, khía cạnh đỏ bừng như người đang sốt. Quan sát cảnh ấy, lòng em dơ lên một cảm xúc khó tả. Em yêu mến Lâm và cô giáo từng nào thì lại từ bỏ trách mình bấy nhiêu. Lẽ ra tung học, em buộc phải đến cùng với Lâm ngay để giúp đỡ bạn ấy chép bài, làm bài mới đúng. Em thật bao gồm lỗi.
Dường như nhận thấy vẻ hoảng loạn của em, cô Nga tươi cười cợt bảo: “Đạt cho tới thăm Lâm đấy ư? giỏi lắm! Cô và hai em cùng giải mấy câu hỏi khó này nhé!”. Cố rồi cô liên tiếp hướng dẫn cho tới lúc các bạn Lâm từ giải được bài.
Mẹ Lâm nói cùng với em: “Hôm qua, Lâm ra đồng giúp chưng nhổ cỏ lúa xuyên suốt buổi chiều phải bị cảm. Đêm nó sốt quá cao nên sáng ngày hôm nay phải nghi học. Nó hy vọng cháu mãi đấy!”. Nghe bác nói, em càng ân hận, trách mình sao quá vô tình.

Xem thêm:


Chín tiếng khuya, cô Nga cùng em trở về trên tuyến đường lầy lội. Cô dặn em: “Nếu mai Lâm chưa tới trường được thì Đạt ghi nhớ chép bài cho Lâm nhé! bằng hữu phải giúp đỡ nhau lúc cực nhọc khăn, em ạ!”. Em tần ngần đứng nhìn theo ánh đèn sáng trong tay cô xa dần cơ mà lòng kéo lên niềm kính phục với quý quí vô hạn.
Hơn 1 năm sống với học tập trong ngôi ngôi trường mới, em luôn nhớ đến các ngày ấu thơ dưới mái trường xã với bao kỉ niệm khó quên về thầy cô và bằng hữu thân yêu. Mái trường nơi quê nghèo nhưng ấm áp tình người.
Năm nay, em sẽ là học viên lớp 6 nhưng gần như kỉ niệm hồi còn ấu thơ em không bao giờ quên. Một trong những kỉ niệm ấy gồm chuyện tập luyện chữ viết hồi em học lớp 3. Em phát triển thành học sinh tốt Văn cũng là nhờ 1 phần vào phần nhiều ngày rèn luyện khổ cực ấy.
Trong các môn học, em sợ độc nhất vô nhị môn thiết yếu tả do chữ em rất xấu. Mỗi lúc tới giờ chép thiết yếu tả theo lời cô đọc, em thấy gian khổ vô cùng. Chưa lúc nào em đạt điểm trên cao môn này. Những buổi tối, em giở tập, yên ổn nhìn đều điểm kém cùng lời phê ngặt nghèo của thầy giáo rồi bi thương và khóc. Mẹ liên tiếp theo dõi việc học tập của em. Biết chuyện, mẹ không rày la trách mắng mà vồ cập khuyên nhủ:
Em ngẫm nghĩ và thấy lời răn dạy của chị em rất đúng. Vi núm em quyết trung khu tập viết hằng ngày, đến lúc nào chữ em trở nên sạch đẹp mới thôi.
Em tự đề ra cho bản thân kế hoạch mỗi ngày dành ra một tiếng đồng hồ thời trang tập chép. Trước hết, em chép lại những bài tập hiểu trong sách giáo khoa. Sau đó, tập chép những bài thơ ngắn. Mẹ dạy em bí quyết cầm bút sao cho thoải mái và dễ chịu để viết lâu không bị mỏi tay. Em học theo cùng đã quen dần với cách cầm bút ấy. Mỗi bài, em viết các lần ra giấy nháp, bao giờ tự thấy đã tương đối sạch đẹp thì mới có thể chép vào vở. Ngừng xuôi em nhờ chị em chấm điểm. Những bài bác đầu, bà mẹ chi đến điểm 5, điểm 6 vị em viết còn sai bao gồm tả với nét chữ chưa đều. Em ko nản chí, càng cố gắng hơn.
Đến bài xích thứ chín, thiết bị mười, em đã có không ít tiến bộ. Những dòng chữ số đông đặn, ngay hàng thẳng lối hiện dần ra dưới ngòi cây viết của em. Người mẹ không dứt động viên khiến cho em tăng lên quyết trọng điểm phấn đấu.
Lần thứ nhất được cô giáo đến điểm mười bao gồm tả, em khôn xiết Sung sướng. Thầy giáo khen em trước lớp và khuyên chúng ta hãy coi em là gương tốt để học tập tập.
Em luôn nhớ lời bà mẹ và âm thầm cảm ơn mẹ. Em nỗ lực quyển vở có điểm 10 đỏ tươi về khoe cùng với mẹ. Chị em xoa đầu em nói:
- cố kỉnh là con đã thắng lợi được bạn dạng thân. Con đang trở thành người học viên có ý chí cùng nghị lực trong học tập. Người mẹ tự hào vệ con. Tía con báo cáo này chắc hẳn rằng vui lắm!
Từ đó, chiếc biệt danh Tuấn gà bới mà chúng ta tinh nghịch vào lớp đặt mang lại em không hề nữa. Mặc dù vậy, em vẫn kiên cường tập viết để nét chữ ngày 1 đẹp hơn. Sau Tết, em sẽ tham gia hội thi Vở sạch sẽ chữ đẹp bởi trường tổ chức.

Bài viết số 2 lớp 6 đề 5: kể về một lớp gương xuất sắc trong học tập hay trong vấn đề giúp đỡ đồng đội mà em biết.


Hàng ngày đi học Khoa thường mặc bô đồng phục cơ chế của trường: dòng quần tây xanh đậm và loại áo sơ ngươi trắng. Khoa tất cả làn da hơi ngăm đen, dáng người cao hẹp thả, khuôn mặt hình trái xoan với chiếc mũi hếch ngộ nghĩnh và hai con mắt lúc nào cũng giống như cười.
Khoa là bạn vui tính và hay thì thầm vui nghịch suốt ngày, với bằng hữu thì luôn luôn nhiệt tình góp đỡ. Điểm số các môn học, các bài kiểm soát thường kỳ của doanh nghiệp ấy lúc nào cũng cao. Học giỏi như vậy dẫu vậy chẳng bao giờ thấy cậu tất cả một hành vi nhỏ tuổi nào biểu lộ của tính kênh kiệu. Anh em kể cả nam lẫn chị em đều mến cùng quý Khoa. Giáo viên thường khen Khoa gồm tính từ lực cao và này cũng là tính giải pháp đẹp của Khoa mà cửa hàng chúng tôi cần học hỏi.
Khoa không những là một học tập sinh tốt mà cũng là 1 trong người chăm làm. Bài toán gì cho tay Khoa cũng được bạn làm điều tỉ mỷ và cẩn thận. Ở công ty Khoa là mội đứa con ngoan. Ngoài bài toán học, Khoa còn giúp phụ huynh làm một số việc lặt vặt để bố mẹ có thời hạn nghỉ ngơi. Góc tiếp thu kiến thức của Khoa cũng tương đối gọn gàng và ngăn nắp. Sách vờ, vật dụng học tập sản phẩm nào ra vật dụng nấy…
Khoa là một người các bạn tốt, một tấm gương sáng, xứng đáng là team viên thiếu hụt niên chi phí phong hồ Chí Minh.
Tham khảo thêm tại đây:Kể về một tờ gương xuất sắc trong học tập xuất xắc trong việc giúp đỡ anh em mà em biết